Liều thuốc tự do

Trong đêm lưu diễn ở Hà Nội của Bi Rain (ca sĩ Hàn Quốc), một số fan Việt quì xuống để ngửi và hôn hít chiếc ghế mà thần tượng của mình vừa ngồi.

Thông tin này lập tức gây sóng gió trong cộng đồng mạng Việt Nam sau khi lan truyền trên Facebook. Hầu hết báo giới thể hiện sự bất bình, và nhiều người nói về một nỗi nhục dân tộc. Người ta giật tít: “choáng”, “sock”, “quá trớn”, “crazy”… Nhiều trí thức than vãn về sự suy đồi các giá trị tinh thần. Và khi những xúc động đã tạm lắng đi, một số blogger viết bài lí giải. Tôi thấy khá nhiều lí do đã được đề cập. Chẳng hạn: sự tồi dở của nền giáo dục, sự thui chột của nền nghệ thuật Việt Nam, sự xuống cấp của đạo đức và phẩm giá con người…

Nhìn chung, hầu hết các nhà bình luận tin rằng tuổi trẻ Việt Nam ngày càng mất nết.

Nhưng kết luận ấy, theo tôi, hơi có chút vội vàng và nóng nảy. Thanh niên Việt quả thực kém cỏi so với bạn đồng lứa bốn phương. Nhưng là một sinh viên, mà nhờ công việc nhóm, có khá nhiều trải nghiệm về sự chuyển biến tâm lí qua các thế hệ, tôi vẫn khá lạc quan về triển vọng của lớp người mà mình thuộc về.

Vậy trong cuộc thảo luận sôi nổi về thực trạng của tuổi trẻ Việt Nam, xin góp cho diễn đàn một cái nhìn của người trẻ.

Thực ra, tôi nghĩ vấn nạn bao trùm sự vụ này không phải là sự sùng bái văn hóa Hàn Quốc. Nguyên nhân cốt lõi, nhưng chưa thấy được đề cập, là cái quì gối trong văn hóa Việt Nam.

Nếu bạn chưa đồng ý, ta hãy cùng nhìn rõ bằng óc tưởng tượng của mình.
Giả sử, khi vẽ tranh, bạn giữ nguyên tư thế quì lạy và hôn ghế. Bạn thay thần tượng Bi Rain bằng thần tượng Khổng Tử. Rồi thay văn hóa Hàn Quốc bằng văn hóa Trung Hoa.

Làm thế, vụ “hôn ghế thần tượng” đình đám sẽ không còn là bức tranh về một thế hệ trẻ mất gốc và suy đồi.

Thay vào đó, ngạc nhiên chưa ! Sẽ là bức tranh chuẩn mực về đạo Thánh hiền của các Nho sĩ.


Bi Rain           &           Khổng Tử

Vậy có thanh niên Việt mất gốc không nhỉ?

Chúng ta chướng mắt khi giới trẻ Việt quì xuống hôn ghế một thần tượng âm nhạc nước ngoài. Nhưng hãy nhìn cái quì suốt dòng lịch sử của các thế hệ đi trước. Suốt hai thiên niên kỉ, người Việt quì mọp ngoan ngoãn dưới cái ghế của các vua quan. Hăng hái dẫn đầu truyền thống này là giới sĩ phu – tầng lớp được xem như khối óc của cả nước.

Và so với thế hệ trẻ hôm nay, các nhà Nho vượt xa về độ vọng ngoại. Giới trẻ Việt Nam không đặt tượng Bi Rain lên bàn thờ, không xem anh như nguồn chân lí duy nhất đúng, và cũng không tôn anh này là “bậc Thánh nhân”. Họ không gọi tiếng Hàn Quốc là “chữ thánh hiền”. Họ cũng không đề nghị sử dụng tiếng Hàn Quốc, thay vì tiếng Việt, làm ngôn ngữ chính thức để giảng dạy trong mọi cấp học. Họ không chủ trương một nước Việt Nam mà mọi bài thơ, mọi bộ luật, và mọi văn bản hành chính đều được soạn thảo bằng tiếng Hàn Quốc. Họ không học lịch sử Hàn Quốc thay vì sử Việt Nam. Nhưng với văn hóa Trung Quốc, giới Nho sĩ – mà một thời được cả xã hội tôn vinh như hình mẫu lí tưởng để theo đuổi – đã thể hiện thái độ thế nào ?

Tìm một tấm gương tốt cho thanh niên Việt Nam, xem ra, khó lắm !

Nếu bạn phản đối việc so đám trẻ trâu với các cụ đồ đạo mạo, ta hãy thử tìm một sự liên tưởng gần gũi hơn. Hãy tua cuộn phim lùi về 50 năm trước. Tưởng tượng hồi thập niên 1960, cũng trên đất Hà Nội này, “…một số cháu thiếu niên cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên chiếc ghế mà Bác đã ngồi với niềm kính yêu vô hạn dành cho người cha già của toàn dân tộc…”.

À, vậy thì các cháu cũng sẽ lên báo Nhi Đồng, báo Tiền Phong, báo Tuổi Trẻ, báo Thanh Niên… Nhưng không phải cùng các cụm từ “crazy”, “choáng”, “quá trớn”… , mà là trong các bài viết tuyên dương “những hạt giống đỏ”, “những mầm non Cách mạng”, “những ngọn cờ hồng”…

Trong chương trình học của tuổi trẻ Việt Nam hôm nay, người ta nhắc đến bao nhiêu “ngọn cờ hồng” như thế. Và người ta giảng dạy, tuyên truyền, chỉ để tạo ra thêm những “ngọn cờ” cũng y như thế. Ôi, những tấm gương…!

Và hãy nhìn lại tư thế khúm núm, xum xoe, khăm khẳm mùi nịnh bợ mà đại thi hào Tố Hữu – Nguyên Ủy viên bộ Chính trị, Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng kiêm Bí thư Ban chấp hành Trung ương – đã dành cho cái ghế quyền lực dưới mông hai thần tượng của mình:

“Bữa trước mẹ cho con xem ảnh
Ông Xít-ta-lin bên cạnh nhi đồng
Áo Ông trắng giữa mây hồng
Mắt Ông hiền hậu, miệng Ông mỉm cười
Xít-ta-lin! Xít-ta-lin!
Yêu biết mấy, nghe con tập nói
Tiếng đầu lòng con gọi Xít-ta-lin!
Hôm qua loa gọi ngoài đồng
Tiếng loa xé ruột xé lòng biết bao
Làng trên xóm dưới xôn xao
Làm sao, Ông đã… làm sao, mất rồi!
Ông Xít-ta-lin ơi, Ông Xít-ta-lin ơi!
Hỡi ơi, Ông mất! Đất trời còn không?
Thương cha, thương mẹ, thương chồng
Thương mình thương một, thương Ông thương mười!”

Tư thế đẹp đẽ ấy còn được lột tả chân thực hơn nữa qua 5 câu thơ:

“Giết! Giết nữa! Bàn tay không ngơi nghỉ
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong
Cho Đảng bền lâu
Cùng rập bước chung lòng
Thờ Mao Chủ tịch, thờ Xít-ta-lin bất diệt!”


Mao Trạch Đông         &           Joseph Stalin

Nhưng Mao Chủ tịch và “Shít-ta-lin bất diệt” mà Tố Hữu… thờ, và đề nghị toàn Đảng, toàn dân “rập bước chung lòng” cùng… thờ, hai vị ấy là ai ?

Những bạn chưa biết câu trả lời, xin Google các cụm từ “Mao Trạch Đông”, “Stalin”, “độc tài”, “tàn sát”… Cả hai là những bạo chúa bị nhân loại lên án vì phạm tội ác diệt chủng. Cả hai đã sát hại hàng triệu sinh mạng – mà một phần lớn thuộc tầng lớp tinh hoa của dân tộc – trong các cuộc thanh trừng phi nhân tính để củng cố quyền lực của bản thân. Đấy ! Hai “mặt trời chân lí” mọc đằng Bắc, mà ông Tố Hữu dạy ông bà, cha mẹ chúng tôi phải thương hơn cha, hơn mẹ, hơn chồng mình đấy !

Dầu vậy, Tố Hữu không làm báo giới phiền lòng, và chính giới thì lại càng không. Ông không “suy đồi các giá trị tinh thần”, không “vong bản”, không “mất gốc”. Người ta mời ông làm Ủy viên bộ Chính trị, Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng kiêm Bí thư Ban chấp hành Trung ương. Người ta trao ông Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học nghệ thuật, đợt thứ nhất. Người ta để ông dạy toàn Đảng, toàn dân, toàn quân xúm xuýt “thờ” các thần tượng – trong cương vị Hiệu trưởng Trường Nguyễn Ái Quốc, Trưởng Ban Thống nhất Trung ương, Trưởng Ban Tuyên huấn Trung ương, Trưởng Ban Khoa giáo Trung ương. Ngày nay, thơ ông chiếm phần quan trọng trong chương trình học môn Ngữ Văn của mọi cấp. Sách giáo khoa mô tả ông như một nhà thơ lớn, và một nhân cách lớn của dân tộc. Sự nghiệp của Tố Hữu quả là một tấm gương sáng cho các cháu nhi đồng và thanh thiếu niên !

Tôi còn định nêu thêm vài ví dụ nữa về một người Việt Nam sùng bái thần tượng ngoại quốc đến mê cuồng. Vị này, vì hôn ghế “ba ông kia kìa” một cách say sưa, mà làm dân tộc ông mất 4 triệu mạng người, và nước ông lỡ mất một thế kỷ. Ngày nay, vị này được báo chí mô tả như một nhà tư tưởng vĩ đại và một tấm gương đạo đức lớn. Người ta đang phát động một chiến dịch rầm rộ và siêu tốn kém để giục cả nước học tập và làm theo tấm gương đạo đức của ông. Nếu có ai đó mà thế hệ của tôi – theo lệnh “trên” – buộc phải lấy làm khuôn vàng thước ngọc mà bắt chước, thì trăm phần trăm đó là ông này. Nhưng thôi, không nhắc đến tên ông ta làm gì, mất vui lắm.

Tới đây, có lẽ vấn đề đã sáng tỏ. Tư thế quì lạy và hôn ghế thần tượng chẳng phải đặc sản của thế hệ chúng tôi. Ta thấy nó hiện diện rộng khắp ở mọi thế hệ người Việt mình. Và phải nói rằng đến thế hệ của tôi, chứng bệnh kinh niên này đã nhiều lần thuyên giảm.

Vậy xin đừng cố mò mẫm chẩn bệnh cho riêng một thế hệ nữa. Tìm sao được, khi căn bệnh ấy cũng làm tổ trong não bộ của chính những nhà báo hăm hở lên án vụ hôn ghế Bi Rain ? Và khi những khuôn vàng thước ngọc để thanh niên Việt Nam học hỏi lại là những con bệnh nặng nhất, thì biết chữa bằng cách nào ?


Hồ Chí Minh               &             Tố Hữu
“Cùng rập bước chung lòng/Thờ Mao Chủ tịch, thờ Xít-ta-lin bất diệt!”

Chúng ta cần một liều thuốc cho cả nước.

Tư thế nô lệ đến từ tâm thế nô lệ. Có cùng một triệu chứng nơi các Nho sĩ Việt, đại thi hào Tố Hữu, ông cụ mà tôi không nêu tên được, và các bạn trẻ vừa xì xụp hôn hít ghế Bi Rain. Họ thiếu tự trọng, và chịu sự lệ thuộc tinh thần.

Mà chỉ những con người tự do mới có sự tự trọng nguyên vẹn và đúng nghĩa. Lúc này còn chưa quá muộn. Tuổi trẻ Việt chỉ mới quì lạy và hôn ghế một ngôi sao vô hại của xứ Kim Chi. Chưa đến ngày mà họ, một lần nữa, sụp lạy dưới những “mặt trời chân lí” vẽ bằng máu đỏ trên tấm da vàng.

Chưa quá muộn, để kê đơn chữa bệnh “trẻ con” cho đất nước.
Liều thuốc chúng ta cần là một văn hóa tự do, bắt nguồn từ một môi trường tự do và tự trọng. Kê liều thuốc này, trước hết, phải là các bậc cha mẹ, các nhà giáo, và người trí thức Việt Nam.

NHỌ
1/4/2012

www.vietthuc.org

Bi Rain làm MC đêm giao lưu tại Hà Nội

– Khác xa với hình ảnh sexy thường thấy, Bi Rain sang Việt Nam lần này với tư cách người lính, cộng với vẻ mặt khá “lạnh” lại càng khiến các fan phát sốt.

Tối qua, 19/3, tại Nhà hát Quân đội, Cầu Giấy, Hà Nội, rất nhiều fan đã chực chờ ngoài cổng để mong nhìn thấy thần tượng một lần.

Nhiều bạn trẻ chờ đợi từ trưa tại nhà hát Quân Đội (Mai Dịch, Cầu Giấy, Hà Nội) để được gặp Bi Rain.

Tối 19/3, Bi Rain và đoàn nghệ thuật Quân đội Hàn Quốc biểu diễn tại đây.

Vé đêm diễn không được bán ra ngoài, nên nhiều fan ruột đành chấp nhận đứng ngoài cổng để được nhìn thần tượng của mình.

Mang theo nhiều hình vẽ và biểu tượng thể hiện tình cảm.

Khu vực nhà hát Quân đội được bộ đội bảo vệ và kiểm soát  chặt chẽ.

Bảo vệ nhà hát đứng chắn ngay trước cổng.

… đành ngóng chờ thần tượng bước ra ngoài để có thể nhìn mặt.

Tuy nhiên, nhiều người không chờ được đành quay xe ra về.

Số khác lấy ảnh thần tượng ra nhìn.

Một người đàn ông hứa “hỗ trợ” các fan 10 vé miễn phí. Nhưng 30 phút sau, người này mất hút trong đám đông.

Nhiều fan nữ thất vọng và mệt mỏi.

Dự trữ thức ăn và đồ uống nên cô gái này vẫn tỏ vẻ lạc quan được nhìn mặt Bi Rain.

18h, fan đứng đông ngoài cổng nhà hát, nhưng Bi Rain vẫn không xuất hiện. Đến 8h tối, lượng fan tập trung ở đây khoảng 100 người.

Trong số quân nhân bước ra khỏi nhà hát không có Bi Rain. Nhiều người cho rằng, Bi Rain đi cổng sau nhà hát để tránh bị chụp ảnh.

Một nhân viên nhà hàng bên cạnh quan sát vào trong sân để được nhìn thần tượng.

Trong khi vé xem đêm diễn hiếm có, nhưng phe vé vẫn hoạt động công khai ngay tại cổng nhà hát. Giá mỗi vé lên tới 4 triệu đồng.

Trong khi đó, bên trong nhà hát, Bi Rain và diễn viên Kim Ji Hoon đảm nhận vị trí MC.

Ban đầu anh khá… lạnh lùng.

Nhưng chính những nét đẹp lạnh lùng này lại giúp Bi Rain hút hồn hàng trăm ngàn cô gái trẻ.

Anh và Kim Ji Hoon phối hợp rất ăn ý với phiên dịch viên.


Thái An

pics from tinmoi.vn


This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Có 6 phản hồi tại Liều thuốc tự do

  1. dung nói:

    văn hóa “bợ đít” đẫ thấm sâu vào máu của con người VN , Chính các lảnh đạo ta đã đi tiên phong để giáo dục nhân dân ,,,

  2. minh rau nói:

    that su rat la nhuc .khng biet mat co dung la con chau ho cho minh mat net

  3. Lê Đường nói:

    Vậy mà quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng của chúng ta lại được cái hân hạnh làm những tên lính gác cổng cho những kẻ mà cách đây không lâu bị cho rằng : ” những tên lính nguỵ đánh thuê Nam Triều Tiên phản động liên kết với Đế Quốc Mỹ chống phá nước CHDCND Tiều Tiên đồng chí anh em ” đấy ! Thấy cái cảnh nầy chắc bọn Hàn Cộng tức điên lên quá ….

  4. luolei nói:

    Dân annamite vừa ngu vừa gàn lại to mồm láo lếu! Sẽ có ngày chúng bò bốn cẳng dưới quần xếp Tập!

  5. đẹp zai nói:

    sax, Nhục nhã thật !

  6. Vũ Bất Khuất nói:

    Sư tiếp nhận hay bị tiếp nhận văn hóa khác, học thuyết khác tư duy khác là bình thường. Vần đề là tiếp nhận như thế nào? Ở đây chỉ bàn về sự tiếp nhận học thuyết Hán Nho và Mác-Lê. Hai học thuyết đến với Việt Nam bằng gươm (Hán Nho), bằng súng (Mác Lê). Nếu như Hán Nho thì được quân xâm lược phương Bắc và sự khinh xuất của các nhà lãnh đạo VN yễm trợ mà điển hình là vua Lê Thánh Tông, thì học thuyết Mác Lê là HCM. Ngay từ những bước đầu tính nô lệ và sự sùng bái cá nhân của nó được gòi dưới một vỏ bọc nào đó cho phù hợp vời đương đại và nó dần dần hủy diệt những bản lĩnh bản sắc của dân tộc. Trong lịch sử VN trước Hồ Quý Ly không có khái niệm “tung hô vạn tuế”, nó đã kéo dài và đến khi phải chấp nhận học thuyết Mac Lê nó lại thay bằng khái niệm “muôn năm”.
    Trong khái niệm “vạn tuế”, những ông vua được đánh bóng một cách sơ sài nên những cái thường bậc trung vẫn hiển hiện, thậm chí những cái xấu hoắc cũng bị phơi bày. Đến khi khái niệm “muôn năm” hình thành thì ông vua và cả những ông tào lao mà cần cho chế độ đều được đánh bóng hoàn hảo như thiên thần, nên việc nãy sinh ra cái trường phái văn hóa “nâng bi”, đứng đầu là Tố Hữu và Nguyễn Khoa Điều, là một điều tất yếu. Thậm chí nâng bi một người hoàn toàn không có mặt trên đời này như Lê văn Tám thì cái việc “nâng bi ngoại” như Mác, Lénin, Stalin, Mao Trạch Đông, Fidel Castro là không có gì phải bàn cãi.và để cho cái “văn hóa nâng bi” hoàn hão thì cần phải có một thứ “văn hóa hỗn láo” hỗ trợ.
    Và người lãnh đủ hai cái loại văn hóa khốn nạn này là tuổi trẻ hôm nay đúng như những gì Thái An đã nói trong bài viết này.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s