Tháng Tư Nghĩ Đến Những Người Đã Chết

Huy Phương – Ta nợ những người chết sông chết biển
                              Nợ những người ở lại để ta đi.

Sau ngày 30 Tháng Tư 1975, cả miền Nam vấn khăn tang. Trên bàn thờ của mỗi gia đình, ngoài ông bà, cha mẹ chết vì tuổi già, đã có những khuôn mặt trẻ, những người mặc quân phục chết trận hay bà con mất tích trong những ngày di tản hỗn loạn, trên tất cả bờ biển của miền Trung, không những trên tỉnh lộ 7B từ Phú Bổn về đến Ninh Hòa mà còn trên tất cả mọi nẻo đường của đất nước. Tất cả người chết đều là những người miền Nam đang cầm súng chống lại Cộng Sản hay tháo chạy hỗn loạn vì nghe tin Cộng Sản sắp đến. Phần lớn những người chết đều bị chết vùi dập với cỏ cây, đất đá, trong bom đạn không ai còn lo được cho ai.

Không những chúng ta chỉ có những vị tướng đã tự sát để giữ tròn khí tiết, mà còn có hàng nghìn chiến sĩ vô danh chết trong giờ phút tàn cuộc vì không chịu nỗi nhục đầu hàng với lựu đạn nổ trong tay hay viên đạn bắn vào đầu, trong bước đường cùng. Chúng ta có biết hay còn nhớ đến những người như thế không?

Bây giờ đã 34 năm rồi, chúng ta còn phải đọc những bản tin tìm người thân mất tích trong những ngày cuối Tháng Tư năm đó. Họ nằm lại trên bãi biển, bên cánh rừng, trên một con đường đất đỏ, thân thể như vươn chuồi về phía trước, bỏ lại nỗi ghê sợ đuổi sát đến sau lưng, nỗi ghê sợ cái ác, cái tàn bạo mà chỉ mới nghe đến người ta đã rùng mình bỏ chạy. Cái ác đó là những chuyện đấu tố ở nông thôn, những vụ chôn tập thể của Mậu Thân, của những lối bắn giết tàn bạo trong những vùng tranh tối tranh sáng mang tên Việt Cộng. Cái ác đó là nỗi ám ảnh từ những năm của 45-50, với những tiếng chó sủa trong đêm, để buổi sáng thấy xác người trôi sông hay những người bị giết đêm qua, đang được đắp tạm một mảnh chiếu trên đường làng, giữa chợ huyện, mang tên Việt Minh.

Cái ác đó là chủ trương bất di dịch, người ta dùng để khủng bố và tạo ra cường quyền, để trấn áp những người bất đồng chính kiến. Cái ác đó kéo dài cho đến thời kỳ gọi là văn minh, hiện đại. Khi miền Nam sụp đổ và Saigon đầu hàng, không như chủ trương kêu gọi hòa hợp hòa giải qua thông báo của cái gọi là Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời Miền Nam Việt Nam và sau đó là của các Ủy Ban Quân Quản địa phương, binh lính và sĩ quan “ngụy” được về quê làm ăn, Cộng Sản bắt đầu một chiến dịch trả thù tàn độc. Tránh né một chiến dịch “tắm máu” to lớn, Cộng Sản tìm cách trả thù bằng cách giết lẻ.

Tại Ðại An, Biên Hòa, ba toán thám sát của Biệt Kích Dù 81, sau khi buông súng đầu hàng ngày 5 Tháng Năm 1975 tại địa phương, mười tám anh em bị Việt Cộng bắt giam, bỏ đói, sau đó bị bắn chết rồi thả trôi sông. Những xác của anh em sau đó bị sình thối nên Việt Cộng bắt dân vớt lên chôn dọc theo bờ sông Ðồng Nai, còn 8 xác anh em khác đã bị chôn tập thể trong một cái giếng bỏ hoang. Hai thám sát khác cũng đã bị đánh chết sau khi đã vào nhà tù.

Người dân địa phương đã chứng kiến nhưng không dám nói ra, và không ai dám xây mộ hay đặt bia kỷ niệm, chỉ còn một điều: chế độ Cộng Sản sụp đổ trước khi các nhân chứng qua đời. Tại Quảng Ngãi, nhiều đảng viên một đảng chính trị đã bị bắt, thay vì đưa đi “tập trung cải tạo” như chiêu bài, họ bị đưa về phía biển và bị chôn sống. Nhiều thân nhân theo dõi, đã đánh dấu vùng chôn người này, nhưng nếu họ tiết lộ, vùng đất này sẽ bị san bằng và con cháu những nạn nhân sẽ không bao giờ tìm được nắm xương của những người đã khuất, nên đành nín lặng. Nhiều nhân viên cảnh sát đặc biệt hay viên chức địa phương, người nhà biết ngày giờ đi trình diện “học tập”, nhưng không bao giờ có tin tức để thăm nuôi, và cố nhiên là không bao giờ có ngày về. Ðó là chủ trương “đánh người chạy đi, nhưng phải giết người chạy lại”.

Ðối với những người chống đối sau ngày 30 Tháng Tư 1975, Cộng Sản thẳng tay đàn áp dùng án tử hình để đè bẹp ý chí của những người tranh đấu. Hội Tù Nhân Chính Trị & Tôn Giáo Việt Nam đang có danh sách 300 tù nhân miền Nam bị án tử hình, trong đó những tên tuổi chúng ta không thể quên như các L.M. Nguyễn Hữu Nghị, Trần Học Hiệu hay như hai phụ nữ là chị Trương Ánh Loan chiến sĩ Phục Quốc bị xử tử tại hãng thuốc Bastos Khánh Hội Tháng Năm 1975, chị Trần Thị Lan bị xử tử hình trong lúc có thai tháng đúng vào ngày Vu Lan! Cựu Thiếu Tá Nhảy Dù Nguyễn Văn Viên, đã anh dũng bước tới pháp trường, người anh là L.M. Nguyễn Văn Vàng bị kết án chung thân và chết trong xà lim của trại tù “thung lũng tử thần” Xuân Phước. Ðại Tá Hồ Ngọc Cẩn, Trung Tá Võ Vàng, Thiếu Tá Nguyễn Ðức Xích, Ðại Úy Quách Dược Thanh… đều là nạn nhân của chính sách trả thù man rợ của Cộng Sản. Chúng ta không thể kể hết những tên tuổi quá lớn này.

Chúng ta có biết bao người yêu nước đã chết trong những trại tập trung mang danh “cải tạo” của Cộng Sản dựng lên cả ở hai miền Nam Bắc vì đói rét, bệnh tật, kiệt sức, mà hiện nay nhiều anh em, nắm xương tàn còn lưu lạc trong những vùng rừng núi xa xôi, chưa về được với gia đình.

Vì không thể sống với chế độ Cộng Sản, hàng trăm nghìn người đã tìm cách vượt biển, vượt biên giới để ra đi, nhưng hai phần ba đã không bao giờ đến được bến bờ tự do. Trong mỗi gia đình chúng ta, gia đình nào lại không có bà con ruột thịt xa gần bị vùi thây trên biển cả hay giữa núi rừng. Nhiều gia đình đã chết trọn cha mẹ, con cái, anh em trên một chiếc thuyền mỏng manh giữa biển khơi. Có gia đình mất hết con. Người mất anh, kẻ mất chị. Có tìm hiểu chuyện trò dần dần chúng ta mới thấy những mất mát, những niềm đau bị giấu kín, ít khi muốn phơi bày. Cuộc sống xô đẩy mọi gia đình cuốn trôi theo dòng đời, tang tóc thường được giấu kín sau những nụ cười từ hơn ba mươi năm nay, từ ngày miền Nam được gọi là “giải phóng”: chỉ có “đế quốc Mỹ là thua, còn chúng ta không kể Nam hay Bắc đều là anh em, những người thắng trận” như giọng nói nhân nghĩa của kẻ thống trị. Cái ác đã thắng và điều thiện đã thua, nhưng đời đời lịch sử sẽ không ngưng nguyền rủa.

Quả thật, sau khi Cộng Sản tiến chiếm miền Nam không có việc “tắm máu”, những quả thật người miền Nam đã chết dần chết mòn trong sự trả thù tinh vi từ trại tập trung đến việc xô đẩy hằng trăm nghìn người ra biển khơi. Chúng ta chưa hề có được một con số thống kê về những người đã chết vì chế độ Cộng Sản. Tượng đài kỷ niệm nạn nhân Cộng Sản có thể đã được dựng lên ở một nơi nào đó trên trái đất, nhưng trong mỗi gia đình người Việt đều đã có một tượng đài. Chẳng qua rồi con người chóng quên, để những hình ảnh này phai nhạt cùng năm tháng, như những chiếc khung ảnh người quá cố phủ bụi thời gian trên bàn thờ của mỗi gia đình.

Ba mươi bốn năm đã trôi qua, những người già lưu lạc đã chết đi mang niềm tuyệt vọng chưa có một ngày về cố hương, những đứa trẻ lớn lên gần như không biết gì đến dĩ vãng. Những người đã chết sẽ không chết uổng, khi những người còn sống có cuộc đời đáng sống. Chúng ta không những nợ những người đã chết mà còn nợ những người đang sống, đó là những thương binh miền Nam thương tật ở quê nhà, những gia đình mất cha, mất chồng, mất anh em trong cuộc chiến để cho chúng ta có được ngày hôm nay.

Mong anh em, bạn bè, sống khôn thác thiêng, phù hộ độ trì cho đất nước qua cơn đại nạn.

http://thongtinberlin.de/diendan/mai/thangtunhonhungnguoidachet.htm

This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Có 1 phản hồi tại Tháng Tư Nghĩ Đến Những Người Đã Chết

  1. SIÊU CỘNG SẢN THUA SIÊU LỪA.
    Theo tử vi, số tôi thuộc “Thân cư di”(1). Nhưng chắc lúc trẻ bị tuần, triệt hay sao? nên cứ quanh quẩn Hà Nội. Hết Trần Hưng Đạo rồi lại sang Yết Kiêu(2). Bây giờ thì xa hơn tí, dời về Hàng Bài(3). Thi thoảng vào Sài Gòn hay các tỉnh phía Nam công tác, hội thảo, hội nghị. Đi xa thì cũng kiếm được tí, vài cái phong bì. Cái nào thấy mong mỏng, nhẹ quá hay gạo, khô, mắm… thì lại bồi dưỡng cho tay “cán bộ đường lối”(4), theo hầu mình suốt mấy ngày đường, cho tí quà cho vợ con hắn mừng.
    Ấy thế qua tuổi 50, hình như hết tuần, hết triệt hay sao? Tôi lại liên tục được chọn mặt gửi tiền, nhờ làm cửu vạn hay sao mà tôi liên tục được đi xuất ngoại? Ban đầu chỉ được đi các nước bạn như Campuchia, Lào, sau qua đến các nước từng là bạn như Balan, Đức…và hai năm sau tôi lại được qua làm việc tại đất nước của thằng đế quốc, sen đầm thế giới: nước Mỹ.
    Trước khi đi, cũng hồi hộp, cũng tìm hiểu thông tin qua sứ quán, lãnh sự, những tay đã từng đi và công tác tại Mỹ, để liệu thân mà giữ vững quan điểm, lập trường. Vì nghe đâu có tay nhà văn quân đội, sau khi thăm Mỹ theo lời mời của một hội nhà văn hay hội văn nghệ gì đấy về nước phát biểu:
    “Xã hội Mỹ là tất cả những gì mà Marx ước mơ ???”
    Đến một nhà văn quân đội, chính trị, đường lối, chính sách của Đảng và nhà nước thuộc như cháo mà còn ăn nói linh tinh như thế, tôi tự nhủ phải cẩn thận và giữ mình. Cũng may trước khi đi, các đại ca gọi lên động viên và nhờ xách giùm “vài thứ” nhậy cảm và dặn: “chú đi cứ yên tâm, qua đấy có người nhận và sẽ lo cho chú tất tần tật”. Tính tôi cũng vô tư, mà có cái quái gì phải lo, chuyện của Đại ca, cũng như chuyện của mình. Mà lạ gì ? ngữi là thấy mùi Franklin (5)mới cứng rồi.
    Đến Mỹ sau mười mấy tiếng bay ngồi ê cả đít, lưng mỏi lại trái giờ, lần đầu tiên trên xe từ phi trường IAH (6) về sứ quán tôi tít thò lò, chỉ lơ mơ thấy đường sao rộng và cứ lên đèo xuống núi liên tục. Vừa lơ mơ ngủ vừa thắc mắc xứ cao bồi Mỹ sao mà thành phố gì mà như ở trên núi?
    Ngày hôm sau, sau khi giao những thứ nhậy cảm. Tôi vùi đầu vào đống hồ sơ, tài liệu, húp mì tôm mang theo vì không quen bơ thừa sữa cặn, trong suốt mấy ngày liền. Đến cuối tuần, con người nhậy cảm (tôi đặt nick name cho người nhận những thứ mà các đại ca giao) rủ tôi đi cải thiện tí. Sẳn buồn lại thèm rượu, tôi ok liền.
    Ra khỏi sứ quán, tôi hết ối rồi lại oái, ngỡ ngàng với quá nhiều thứ, phải nói là khủng khiếp.
    -Ấn tượng làm tôi hãi hùng nhất lại là bát phở ăn sáng. Gọi là bát thì quả là người thích đùa dzai. Phải gọi là cái chậu thì đúng hơn. Nó to vật vã, nhiều thịt, nhiều bánh, sức tôi chắc no tới chiều.
    -Cốc nâu đá thì chỉ có trong các cửa hàng bia hơi hay bia “đối chứng” trong Sài Gòn mới có. Nó như ly cối uống bia, nhưng không có quai cầm. Kiểu này là tới sáng mai khỏi ăn sáng!!!
    -Sau chầu ăn sáng, lang thang vào các Mall “sang” như Maccy’s, cầm theo tấm sớ táo quân mà vợ và các đại ca vợ dặn, lại thêm một lần giật mình. Vincom Hà Nội… vứt. Các khu shopping ở Orchild road Singgapore chỉ là muỗi.
    -Siêu thị thì thừa mứa, giá cả tương đương VN, chỉ rau là đắt.
    -Cái cảm giác như lên đèo, xuống dốc, trong lúc gật gà gật gù ngủ gà ngủ vịt trên xe trên đường từ phi trường về, hóa ra là hệ thống đường vượt, tránh tại các giao lộ trên Freeway. Hệ thống này hàng mấy tầng, đan chéo, đan xen, nhìn sợ vãi vì… éo mẹ sao mà bọn đế quốc này nó ăn gì mà có thể nghĩ ra và thiết kế được hay thế ??? Những entrane, exit(7) được thiết kế thật hợp lý và khoa học. Vào những đường cua mà “người nhậy cảm” vẫn quất 50 miles, tôi cứ bám vào xe và sợ, mặc dù đã đeo seatbell. Hắn bảo tôi “ông anh cứ yên tâm, bọn kỹ sư Mỹ này, chúng nó làm những đường cua đều tính toán hết lực ly tâm rồi, bác cứ yên tâm!!!” Sợ vãi trong quần. Qua trạm thu phí, xe hắn vẫn chạy thẳng phom phom, không phải ghé trạm để thẩy xu vào(8) vì trên xe hắn đã mua con chip gì đấy, qua trạm, tự động máy trừ vào tài khoản, hắn giải thích.
    -Đến nhà một gia đình “cơ sở”* để nhậu bữa chiều, ngủ lại qua đêm, mai em đưa bác đi tham quan tiếp. Chào hỏi, xã giao qua quýt, tôi ra sân trước hút thuốc, vì biết tôi nghiện thuốc nặng nên chủ nhà đã tắt còi báo động. Chung quanh khu hắn ở, nhà nào cũng có vườn hoa trước sảnh cửa chính, được tỉa tót cẩn thận. Lại những quả giật mình đến tròn mắt.
    *Đường nội bộ, vắng nhưng những chiếc ô-tô tự động ngừng trước những bảng hiệu Stop signe(9), ít ra cũng một phút, chẳng camera, chẳng thấy thằng police nào ???
    *Chim cu đậu trên mái nhà, chim quái gì ? không phải quạ, màu xám nhảy, chạy tưng tưng trên bải cỏ, trên đường. Nếu ở VN là rôti với nướng mọi hay nướng ngói ngay.
    Uống rượu sân sau, bãi cỏ rộng, hàng rào gỗ cũ, trời nóng, ngồi trong mái hiên nhà, không dám dzô dzô vì sợ làm phiền hàng xóm dù nhà nào nhà nấy cách nhau một khoảng sân bên hông cở 3m có hàng rào và nhà cửa kính vì điều hòa chạy suốt ngày, kinh mất tự do quá!!!
    Trao đổi với tay thổ địa, dĩ nhiên theo thói quen nghiệp vụ, khai thác đối tượng về những điều ngạc nhiên đến bất ngờ đã được “thực tế khách quan, sinh động” chứng kiến, thì được nghe:
    “Anh xem vậy mà không phải vậy, tụi Mỹ này là “siêu cộng sản” ???, ở Mỹ cục thuế, còn ghê răng hơn bọn FBI hay NSA(10), trốn thuế còn quá tội phạm quốc gia. Em đi làm, lương 25 USD/giờ (11) vợ làm cô giáo tiểu học, lương cở 20USD/giờ, nhà trả góp đã được 15 năm (cở 450m2 theo đơn vị tính VN, trong đó nhà 250m2, còn lại là vườn, sân trước, sân sau), tiền thuế sở hữu (12), bảo hiễm y tế, xe … còn tích lũy lại không bao nhiêu ??? v.v…và v.v…
    Thú thật, tôi tửu lượng hơi bị tốt, sau bao năm chinh chiến, trải bao đời thủ trưởng, hết cuốc lủi, bia hơi Trúc Bạch… sang hơn thì Jonh đỏ, Jonh đen, Gold vàng, Chiavas 18, 21, Blue Label, Balintime 17,21,30 năm, rồi Chivas 25, 35 năm, gần đây là Macquelin 30 năm(13), cở một chai vẫn vô tư… nhưng nghe tay cơ sở này nói, tự nhiên muốn say, muốn ói ra mật xanh mật vàng!!!
    Mịa, ngẫm mình hàm Đại tá, lương Tướng hệ số 8.6 quy ra thóc tất tần tật 14 triệu/tháng. Cafe, thuốc lá, ăn sáng, xăng cộ, hiếu hỷ(14), nhiều khi không đủ để có cái cho vào mồm, may mà còn có vài “đầu kéo”(15). Vợ không tức thời thôi nhà nước, ra ngoài bương chải, ba bố con có nước húp cháo hoa qua ngày !!! … Lạm phát, giá cả tăng, rồi phí chồng phí, thuế chồng thuế, hết bố Đinh La Thăng đòi thu phí hạn chế lưu thông sau khi đã áp dụng thu có sơ sơ 8 loại phí và phụ thu trên phương tiện xe mô-tô, ô-tô, rồi lại bố nào đó đòi nghiên cứu và áp dụng thuế tài sản vì các nước trên thế giới đều áp dụng từ đời tám hoánh nào rồi sau khi đã trấn lột thuế đất, thuế “đất phi nông nghiệp” ???
    Trong khi đó cơ sở hạ tầng ngày càng nát như tương, ổ trâu, ổ voi, tắc đường, tai nạn xe cộ, số người chết vì tai nạn giao thông còn hơn số thương vong suốt hơn 20 năm chiến tranh đau lòng của Dân tộc !!!.
    Vinashin, EVN, PETR VN, Sông Lô, Sông Đà… lỗ hàng ngàn tỷ… tiền quá giấy lộn.
    Đến lương một ông thứ trưởng bộ Xây dựng dành dụm hơn 40 năm, còn chưa mua nổi một cái nhà dành cho người có thu nhập thấp ???
    Quyền lợi và nghĩa vụ của người dân VN, không tương xứng. Khi kêu gọi nghĩa vụ của dân thì viện dẫn mọi lý do, nào là theo thông lệ … quốc tế của các nước phát triển, thậm chí còn cao hơn gấp nhiều lần. Nhưng khi đề cập đến quyền và lợi ích hợp lệ của người dân thì câu thường được nghe giải thích là: “VN là nước có đặc thù riêng, từ một xuất phát điểm thấp, kinh tế nông nghiệp lạc hậuv.v…, cho nên, bởi vậy, tại, vì, thì, là…Phúc lợi xã hội hầu như bằng không
    Những năm gần đây, Chính phủ nước CHXHCN VN đang đẩy mạnh Công nghiệp hóa, Hiện đại hóa đất nước, từng bước hội nhập với quốc tế, học tập các nước tiên tiến, đặc biệt là các chính sách tài chính, thuế khóa của các nước “SIÊU CỘNG SẢN” nhưng về khía cạnh phúc lợi xã hội của người dân VN, thì lại” THEO ĐẶC THÙ RIÊNG CỦA VỆT NAM ???”
    50 tuổi đầu mới biết SIÊU CỘNG SẢN CHỈ CÓ XÁCH DÉP CHO SIÊU LỪA VÀ NHỮNG THẰNG BỊ LỪA THÌ CHỈ CÓ NƯỚC VỪA XIN VỪA CHỬI. Cũng giống như dân làm ăn bị lừa khi tiền mình nhưng trong túi người khác khi bán chịu, bán gối đầu, vừa năn nỉ để nó trả tiền vừa rủa thầm ??? Tương tự, Tài nguyên, tiền thuế của dân đóng cho Chính phủ VN, nhưng mỗi khi đòi hỏi quyền lợi chính đáng, người dân VN vưa xin vừa rủa t..h..ầ..m.
    Phải sửa lại lời phát biểu của nhà văn quân đội nào đó:
    “Xã hội của những nước Tư bản phát triển ngày hôm nay là ác mộng với Marx”
    Vì nếu biết đích đến của Tư bản giẩy chết như ngày hôm nay thì có thằng chó nào theo cho đến tận 25/12/1991(16). Ngoại trừ mấy thằng giả danh cs còn sót lại cho đến ngày hôm nay.
    Như những thằng tự xưng CS Việt Nam chẳng hạn.
    TIÊN SƯ NÓ, BIẾT THÌ ĐÃ MUỘN RỒI
    NHƯNG CÒN HƠN KHÔNG.
    KHÔNG CÓ GÌ LÀ MUỘN.
    Hà Nội 04/04/2012
    Oanh Yến Thị Phạm
    1-Thân cư di : đi xa mới có xìn.
    2-Phố Trần Hưng Đạo :nơi có Sở CA TP Hà Nội, Phố Yết Kiêu: Bộ CA ở số 44.
    3- Phố Hàng Bài: Tổng cục 2 Tổng cục An ninh sắp dời về 40 Hàng Bài.
    4- Cán bộ đường lối: Tài xế.
    5- Franklin: Trên tiền mệnh giá 100 USD, có in hình bố này.
    6- Phi trường IAH:phi trường Houston, Texas.
    7- Entrane: đường vào: Exit: đường ra.
    8- Các trạm thu phí của các đường cao tốc Mỹ chỉ lấy tiền xu, thường thì 1.50 USD, người lái xe vừa mất thì giờ để kiếm xu vừa phải trả phí cao, nên đa số đều mua thẻ …(quên mẹ nó mất rồi) gắn trên xe.
    9-Stop Signe: bảng tín hiệu ngừng trên chiều không ưu tiên cho cả hai chiều.
    10-FBI, khỏi giải thích. NSA: an ninh quốc gia, nội địa, tương tự Tổng cục 2 An ninh VN.
    11-25 USD/giờ tương đương 4000 USD/tháng.Ở Mỹ luật lao động quy định làm việc 40 tiếng/tuần. 20 USD/giờ tương đương 3200 USD/tháng. Hich làm …éo gì lương cao thế, thèm.
    12-Thuế sở hữu tài sản, tùy theo Tiểu bang, tùy theo từng năm theo định giá của Bang về giá trị căn nhà đang ở.
    13-Phong trào uống rượu của các Đại ca. Hiện đang thịnh hành Macquelin 30 năm, giá cở 800-1000USD/chai.
    14- Hiếu hỷ: chuyện dzui, chuyện buồn như ma chay, cưới hỏi, sinh nhật chó, mèo v.v…
    15- Đầu kéo: Là những thằng đi trả tiền nhậu cho các đại ca.
    16- Ngày Gorbachev tuyên bố giải thể Đảng CS Nga.
    *Gia đình cơ sở: giống như nằm vùng trước 1975.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s