Lời trần tình của một tướng cướp về hưu

Vũ đông Hà – Tôi gia nhập đảng ở tuổi đôi mươi, từ thuở trong tôi tưng bừng nắng hạ. Bây giờ, như câu hát của Trịnh Công Sơn, tôi đã là chiếc lá thu phai, đong đưa trước gió. Bây giờ, đứng trước tên tôi lúc nào cũng có một từ “nguyên”, hay cụm “lão thành”. Dù gì, trên thực tế, đã không còn cầm búa và mã tấu, tôi vẫn là một đồng bọn của đảng ấy cho đến chết, hoặc đến lúc người ta đem chôn cái đảng của tôi.

Xin đừng nhầm lẫn đảng tôi đang đề cập với một đảng chính trị nào đó trên thế giới đại đồng này. Tôi không nói chuyện chính trị. Tôi chẳng là chính trị gia. Tôi chỉ là tên cướp của một băng đảng đúng nghĩa và đúng bản chất của tên gọi, nhưng biết học lỏm vài thủ thuật chính trị lẫn tính láu cá đầu đường xó chợ để áp dụng nhuần nhuyễn vào sự nghiệp cướp bóc.

Lời trần tình thứ nhất xin gửi đến cuộc đời: Tôi chẳng liên quan, dính líu gì với những tội ác đang xảy ra ngày hôm nay. Lúc tôi nhập đảng và từng bước leo lên các nấc thang có vị trí cao, trở thành bộ sậu trong đảng thì những tay chơi côn đồ cướp của, giết người có đẳng cấp và đảng tịch ngày nay chỉ là những đứa trẻ, được chúng tôi ra sức nhồi sọ và đào tạo từ bé để tiếp nối sự nghiệp giang hồ tanh máu của chúng tôi. Ngày nay chúng đã trở thành đầu sỏ băng đảng ở mọi cấp bộ và trên từng cây số thôn, xã, huyện, thành, nước non.

Kế đến, tôi không có trách nhiệm gì về những tội ác của quá khứ. Một mình tôi không thể nào giết chết hàng loạt người, không tài nào cướp đoạt hàng trăm ngàn gia đình, chẳng cách nào bịt miệng hàng triệu cái mồm. Tôi chỉ là một cá nhân. Xin đừng nói tôi xung phong góp phần xương máu. Tôi không làm thì đồng chí khác cũng làm (chúng tôi có cùng một chí hướng: cướp – tương tự như một đảng chính trị cướp chính quyền nên chúng tôi cũng vô tư hồn nhiên gọi nhau là đồng chí). Nếu trong lãnh vực chính trị chúng nó tuyên bố đó là lỗi cơ chế thì trong lãnh vực hoạt động của chúng tôi, chúng tôi gọi nó là lỗi băng đảng. Nói chung, tội ác thuộc về tập thể, cá nhân (như tôi) hoàn toàn vô tội.

Việc lên tiếng của tôi cũng không đồng nghĩa với thái độ phủ nhận hay từ bỏ cái đảng mà tôi đã cống hiến hết cuộc đời của tôi vào đó. Từ bỏ nó là tôi từ bỏ chính tôi, là phủ nhận tất cả công sức mà tôi đã trường kỳ góp phần phát triển nó thành một đảng vĩ đại như ngày hôm nay (xin nhớ vĩ đại không phải là một từ độc quyền cho riêng ai để mà nó không thể đứng sau đuôi của cụm từ đảng cướp). Từ bỏ, phủ nhận nó là thừa nhận cả đời mình đã bị lừa. Không! sứ mệnh của chúng tôi là đi lừa kẻ khác chứ không thể nào là kẻ bị lừa. Đừng bắt và hy vọng chúng tôi chấp nhận sự thật dối trá ấy.

Mà tại sao phải từ bỏ!? Đừng gán những điều tôi phát biểu hôm nay là một hành vi chống lại đảng của tôi. Nó chỉ là những phản biện trong sự trung thành. Thế nào là sự phản biện trong sự trung thành? Trên đời này không có chi là toàn hảo thì nói gì đến một đảng cướp. Vì thế những phát biểu của tôi với những hơi hướm phản biện thực chất là chỉ để chỉnh đốn đảng, với mục tiêu cứu đảng: Thứ nhất, đừng để tình hình diễn biến đến mức mà người ta không có chọn lựa nào khác là đem chôn đảng. Thứ hai là để dứt khoát với dư luận rằng những tên cướp làm nên tội ác (có những tên cướp không làm nên tội ác – như tôi) chỉ là những tên côn đồ địa phương, địa phương và địa phương. Thứ ba là để ngăn chận những xoi mói, phanh phui, bẻ cong chính sách, dẫn đến sự đồng hóa ác độc có tính toán về hàng trăm ngàn trường hợp cá thể đã và đang xảy ra với chính sách chung vốn có từ lâu đời của đảng chúng tôi. Đường lối, chủ trương nhất quán, được công bố của đảng chúng tôi là cướp nhà, cướp đất, cướp nước để phục vụ người khác chứ không phải để phục vụ chúng tôi. Để phản ánh chính xác bản chất hành động, đảng chúng tôi đã sáng suốt thay thế từ cướp bằng cụm từ cưỡng chế.

Cũng xin đừng cho là tôi sợ hãi không dám nói hết tất cả hay can đảm đã nói lên được vài điều mà người ta cho là tích cực. Làm sao biết được trong thâm tâm chúng tôi sợ hãi hay can đảm để mà dán nhãn hiệu? Nên biết rằng, tôi chỉ phát biểu khi tôi đã về hưu, không còn ở vị trí ra lệnh cho lũ bầy đàn dưới trướng nghêng ngang búa liềm tràn ra xóm làng để bình thiên hạ, nhưng đang ở vị trí tốt nhất để mà phản biện trung thành. Ở vị trí này, với tấm thẻ đảng viên, tôi chỉ nói vài điều mà nhiều người muốn nghe, sát sườn với những bức xúc đương thời, và làm ấm áp niềm hy vọng lạnh lẽo, mong manh, bất lực của họ.

Để kết thúc lời trần tình này, tôi cảm ơn những người đã đồng cảm với chúng tôi, tự cho chúng tôi là những con chim trong lồng, muốn phá lồng thì phải ăn nằm chung chạ với cai ngục, và thông cảm cho sự phản biện trung thành của chúng tôi. Tôi sung sướng khi biết rằng tiếng nói của mình vẫn còn được xem là một thiện chí vì nó vẫn hơn là sự im lặng. Tôi hân hoan khi có người nghĩ rằng lên tiếng phản biện là tốt cho xã hội mà không cần biết vì sao tôi, một tên cướp, từng ở trong đảng cướp, vẫn còn ở trong đảng cướp mở miệng phát ngôn trên khắp các phương tiện truyền thông đại chúng. Và điều làm tôi an lòng nhất là tội ác quá khứ không ăn nhậu gì đến tôi, đã được vờ và lờ, cũng như không nhiều người thắc mắc, chất vấn, đặt vấn đề rằng kẻ thủ ác hôm qua có liên quan gì đến tội ác và kẻ thủ ác hôm nay. Tôi nghĩ rằng đây là tinh thần đáng quý và điều này chắc chắn sẽ được ghi lòng khắc dạ bởi đồng bọn chúng tôi đang tích cực hăng say với sự nghiệp cưỡng hiếp và chế tài. Chúng sẽ an lòng và sẽ lên tiếng phản biện với sự trung thành vào thời khắc mà đứng trước tên chúng có thêm những chữ “nguyên” hoặc “lão thành” như chúng tôi.

Vũ Đông Hà

danlambaovn.blogspot.com

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Uncategorized. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s