Công khai hóa và Dân chủ hóa – Đòi hỏi cấp bách của nhân dân đối với Đảng Cộng sản Việt Nam

Nhà báo Trần Quang Thành- luật sư Nguyễn Văn Đài

LTS : Mới đây, Ban chấp hành TƯ Đảng Cộng sản Việt Nam khóa XI đã nhóm họp hội nghị làn thứ tư. Một trong những vấn đề cấp bách được đưa ra thào luận và quyết định là sự suy thoái nghiêm trọng về phầm chất chinh trị, đạo đức trong một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên làm suy giảm nặng nề lòng tin của người dân và đang là nguy cơ đe dọa sự tồn vong của Đảng, sự sụp đổ của chế độ do Đảng độc quyền cai trị.

 Từ Hà Nội,luật sư Nguyễn Văn Đài có cuộc trao đổi với nhà báo Trần Quang Thành. Nội dung như sau :

1- Trần Quang Thành : Hồ Chí Minh có nói cán bộ đảng viên là công bộc của dân, là đầy tớ của dân. Luật sư bình luận gì về câu nói này?

Nguyễn Văn Đài :Câu nói này thì đúng về mặt bản chất, nhưng nó chỉ có thể thực hiện được trong các xã hội dân chủ đa đảng. Tức là đảng viên của đảng cầm quyền là những người làm thuê cho nhân dân theo một khế ước được hai bên thỏa thuận thông qua Hiến pháp. Khi các đảng viên tức các đầy tớ không hoàn thành được những lời hứa trước người chủ là nhân dân hoặc vi phạm các qui định trong Hiến pháp. Người chủ tức nhân dân có quyền trừng phạt những đầy tớ đó bằng cách tước bỏ các quyền lãnh đạo của các đảng viên và đảng cầm quyền. Sau đó nhân dân sẽ thiết lập một khế ước mới với những đảng phái khác thông qua một cuộc bầu cử. Đa số nhân dân sẽ trao quyền lãnh đạo cho đảng chính trị nào được họ tín nhiệm. Trong xã hội độc đảng thì đảng viên từ địa vị đầy tớ, công bộc của dân đã trở mặt và trở thành thế lực cai trị nhân dân, bắt người dân phải phục vụ cho lợi ích và quyền cai trị của đảng cầm quyền. Nhân dân từ địa vị người chủ đã bị tước hết quyền làm chủ và trở thành đầy tớ, người làm thuê, người bị cai trị của đảng đảng cầm quyền. Cho nên câu nói này của ông Hồ Chí Minh chưa được thực hiện trong thực tiễn.

2- Hồ Chí Minh lại nói Chính phủ là đầy tớ của dân. Chính phủ làm sai dân có thể đuổi chính phủ. Trên thực tế mấy chục năm qua chính phủ phạm biết bao sai lầm, nhưng có bao giờ dân đuổi được chính phủ đâu. Luật sư bình luận như thế nào về thực trạng này?

Nguyễn Văn Đài : Câu nói này của ông HCM cũng vẫn đúng về mặt bản chất, nhưng cũng chỉ đúng và thực hiện được điều này ở trong các xã hội dân chủ đa đảng. Bởi chỉ trong các xã hội dân chủ đa đảng, nhân dân mới thực sự là người chủ khi có quyền quyết định vai trò lãnh đạo của các đảng phái chính trị thông qua một cuộc bầu cử tự do và công bằng. Thông qua cuộc bầu cử tự do và công bằng nhân dân sẽ có quyền đuổi một chính phủ tham nhũng làm tổn hại lợi ích của quốc gia và của nhân dân. Nhân dân sẽ lựa chọn một chính phủ mới phù hợp hơn với lợi ích của Tổ quốc và nhân dân. Ở Việt Nam chỉ tính từ sau năm 1975, thì các chính phủ do đảng cộng lãnh đạo đã mắc biết bao sai lầm, khuyết điểm từ cơ chế quản lý kinh tế, hành chính quan liêu bao cấp làm điêu đứng nền kinh tế Việt Nam nhiều năm, đời sống nhân dân cơ cực. Ngày nay thì tham nhũng, suy thoái đạo đức và lối sống từ quan chức chính quyền cho đến một bộ phận không nhỏ từng lớp thanh niên, vi phạm các quyền tự do, dân chủ của nhân dân và còn biết bao những vấn nạn xã hội gây bức xúc cho nhân. Đa số nhân dân đã mất niềm tin vào chính quyền, tất cả đều mong muốn có sự đổi mới về chính trị, dân chủ hóa xã hội. Nhưng mọi mong muốn và khát vọng đó của nhân dân vẫn bị đè nén, áp bức, sách nhiễu, cầm tù. Nhân dân muốn dành lại vai trò là chủ nhân thực sự của đất nước thì chỉ có một cách duy nhất là phải dân chủ hóa đất nước, xây dựng chế độ dân chủ đa đảng. Thực hiện bầu cử tự do và công bằng. Lúc đó nhân dân mới thực sự có quyền giữ lại hay đuổi một chính phủ.

3-Trần Quang Thành : Hội nghị trung ương 4 khóa XI của ĐCSVN mới họp có bàn đến vấn đề suy thóai trong Đảng. LS nhận xét về căn bệnh trầm kha này ra sao và liệu có phương thuốc nào cứu vãn được không?

Nguyễn Văn Đài :Vấn đề suy thoái phẩm chất đạo đạo đức của đảng viên đảng cộng sản đã được các đời tổng bí thư trước đây của đảng cộng sản nhắc tới từ hơn mười năm trước. Nay họ chỉ nhắc lại chuyện cũ mà thôi. Bởi chế độ chính trị độc đảng, không có các đảng chính trị khác giám sát và cạnh tranh thì căn bệnh tham nhũng, suy thoái phẩm chất đạo của đảng cầm quyền được sinh ra từ bên trong, từ bản chất của nó. Nhằm bảo vệ cho uy tín của mình thì mọi thông tin bất lợi cho đảng cầm quyền đều bị bưng bít và che đậy. Nhiều vấn đề không được công khai minh bạch, từ đó sinh ra nhiều vấn nạn như tham nhũng, bảo kê cho tham nhũng, chạy chức, chạy quyền, chạy dự án, chạy án, … cái gì cũng có thể chạy được, mua được bằng tiền, cái gì không thể mua được bằng tiền ít thì vẫn có thể mua được bằng tiền nhiều hơn. Đồng tiền ngày nay còn chi phối cả quan hệ thầy trò, quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân.

Tất nhiên thì căn bệnh trầm kha này của đảng cộng sản sẽ có thuốc chữa, vấn đề là họ có chịu sử dụng liều thuốc mà bác sĩ kê đơn cho họ hay không mà thôi. Theo quan điểm của tôi, thì chỉ có một đơn thuốc duy nhất đó là: “Công khai hóa và dân chủ hóa”

Công khai hóa:

– Tất cả các đảng viên đảng cộng sản có chức, có quyền từ cấp xã, phường đến lãnh đạo cao nhất của chính phủ, nhà nước đều phải công khai tài sản và thu nhập của cá nhân và của các thành viên trong gia đình cho toàn dân được biết.

– Công khai hóa tất cả các thông tin về kinh tế, chính trị, xã hội, ngoại giao, quốc phòng,… mà không liên quan đến bí mật quốc gia.

Dân chủ hóa:

– Dân chủ hóa trong nội bộ của đảng cộng sản: phải có sự cạnh tranh tự do và công bằng các chức danh lãnh đạo trong đảng cộng sản từ cấp địa phương tới trung ương thông các các cuộc bầu cử của đảng cộng sản.

– Dân chủ hóa xã hội: đảng cộng sản phải chấp nhận sự ra đời và hoạt động của các đảng phái chính trị khác. Các đảng chính trị khác nhau cùng tồn tại và hoạt động bình đẳng trong xã hội là yếu tố bắt buộc phải có trong các xã hội dân chủ. Đảng cộng sản không nên coi các đảng chính trị khác là thế lực thù địch, là phản động mà phải coi họ là đối tác để vừa hợp tác vừa đấu tranh với nhau vì lợi cao nhất của quốc gia và dân tộc. Nhân dân là trọng tài khách quan và công bằng nhất sẽ chấm điểm cho họ trong các cuộc bầu cử tự do và công bằng.

Công khai hóa và dân chủ hóa” vừa là phương thuốc hữu hiệu vừa là động lực để đảng cộng sản tự đổi mới mình và sửa chữa chính mình để lấy lại niềm tin của nhân dân với họ. Trước xu thế dân chủ hóa toàn cầu, áp lực đòi hỏi tự do dân chủ từ nhân dân, đảng cộng sản muốn duy trì quyền lãnh đạo của mình thì nên sử dụng đơn thuốc “Công khai hóa và dân chủ hóa”.

http://www.webdoithoai.net

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Uncategorized. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

2 Responses to Công khai hóa và Dân chủ hóa – Đòi hỏi cấp bách của nhân dân đối với Đảng Cộng sản Việt Nam

  1. tung nói:

    Bài viết chính xác ! Theo tôi người dân VN sống trong thời CS , ai cũng rõ đều này , Duy có Đảng CS tham quyền cố vị , nên đến ngày hôm nay đân ta vẫn phải sống lầm than ! Đây là sự sai lầm tai hại , sẽ dẫn đến sụp đỗ của CS !

  2. * Bài viết chửi Cộng hay nhất thế kỷ

    Shinna
    “Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn”.
    (Lời: Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu)

    Đây là bài đầu tiên tôi viết trong diễn đàn.
    Khỏi mất thời gian của quý vị, xin nói mấy lời chân tình.
    Quý vị có biết vụ tẩy trứng gà Tàu thành trứng gà ta không? Quý vị có suy nghĩ như thế nào?
    Nếu hỏi quý vị một câu rằng nếu quý vị là một người dân thuộc làng Đông Ngàn, quý vị có tham gia vào cái việc tẩy trứng rồi đem đầu độc lại đồng bào của các vị không, thì chắc 100% quý vị ở đây trả lời là không !
    Nhưng kỳ thực là quý vị đang làm những việc tệ hại hơn nhiều so với việc ấy.
    Quý vị có bao giờ thấy người dân các nước “tư bản thối nát” “theo đuôi Mỹ” như châu Âu, Nhật, hàn Quốc người ta làm những cái trò đồi bại như tẩy trứng bằng axit, trộn melamin vào sữa, bơm hoá chất vào rau quả, quết mật ong giả vào chân gà thối…. để đem đầu độc chính giòng giống của họ không? Tuyệt nhiên là không.
    Những vị nào đọc đến đây mà bảo tôi là “rân chủ”, “ăn phải bả của tư bản”, thì mời quý vị khỏi đọc nữa, đỡ mất thời gian của quý vị.
    Quý vị có bao giờ nói hàng Mỹ, châu Âu, Nhật, Hàn, Thái là rởm, là đểu, là lừa đảo, là chạy theo đồng tiền… không? Hay là quý vị lùng sục mua bằng được những món đồ sản xuất ở những nước “tư bản thối nát” ấy với giá đắt gấp đôi gấp ba so với hàng của Trung Quốc?
    Quý vị có thể không tẩm chất độc vào trứng, vào rau như những người nông dân kém hiểu biết, nhưng quý vị lại tẩm chất độc vào đầu óc của những con người xung quanh quý vị bằng những lời dối trá, hối lộ, chạy chọt để được vinh thân phì gia. Dần dần, mọi người trong xã hội đều chạy theo quý vị với một suy nghĩ cực kỳ lệch lạc rằng “mình không làm ắt sẽ có người khác làm”.
    Kinh tế quyết định chính trị, nhưng chính trị lại có tác động ngược trở lại kinh tế.
    Một xã hội mà ai cũng chỉ biết lo cho bản thân mình như xã hội Việt Nam, xã hội Trung Quốc thì có đáng được gọi là “xã hội chủ nghĩa” không?
    Các vị có hiểu thế nào gọi là “xã hội chủ nghĩa” và “tư bản chủ nghĩa” không? Các vị hiểu “XHCN” tức là có đảng cộng sản lãnh đạo còn “TBCN” là có nhiều đảng thay nhau lãnh đạo, hoặc là “nhiều đảng tư sản thay nhau lãnh đạo” phải không? Sai lầm.
    Xã hội chủ nghĩa là đặt xã hội lên đầu, đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân, nó đối lập với tư bản chủ nghĩa nơi mà “tư bản” được đặt lên đầu, mà tư bản chính là “tiền nằm trong lưu thông”, hay nói tóm lại “tư bản” là lợi ích cá nhân.
    Theo Hán Việt “tư bản” nghĩa là “vốn”.
    Một xã hội như Mỹ, Nhật là nơi mà con người luôn sống vì lợi ích riêng, nhưng không chà đạp lên lợi ích chung.
    Người Nhật không bao giờ tẩm thuốc kích thích vào rau quả vì họ biết làm như thế sẽ gây hại cho những người đồng bào của họ, họ cũng không xuất khẩu những đồ kém chất lượng vì nó sẽ gây hại đến những đồng loại của họ, dù là người nước ngoài.
    Người Nhật có thể tự sát, kết thúc sinh mệnh của mình, để bảo toàn danh dự cho gia đình, cho dòng tộc của họ.
    Một xã hội như Việt Nam, trung Quốc là nơi con người miệng thì nói rằng “vì lợi ích tập thể”, “xã hội chủ nghĩa”, nhưng tay và chân thì chà đạp giày xéo lên người khác. Hãy nhìn thử một vụ tắc đường ở Việt Nam và một vụ tắc đường ở Thái Lan thì biết.
    Vậy ở đâu mới xứng đáng là xã hội chủ nghĩa?
    Đó là một điều mà tôi muốn nói với quý vị.
    Các vị nói rằng ngày xưa dù nghèo khổ nhưng Việt Nam vẫn kiên cường chống lại hai đế quốc to. Điều này là đúng và theo một nghĩa nào đó, thì đáng tự hào.
    Nhưng các vị lại nói ngày nay để được hoà bình, hay nói toẹt ra là để các vị được yên ổn làm ăn, yên ổn kiếm tiền, thì Việt Nam cần mềm dẻo với trung quốc, cho dù trên thực tế và trên tuyên bố, Trung Quốc đã và đang chiếm nhiều đất của chúng ta.
    Vậy theo cái lý ngày xưa của quý vị thì đáng ra Việt Nam phải vùng lên đánh lại Trung Quốc, hoặc theo cái lý ngày nay của quý vị thì đáng ra ngày xưa Việt Nam không nên đánh lại Pháp và Mỹ mới phải.
    Nhưng sự thực thì quý vị luôn tự hào về ngày xưa và đớn hèn về ngày nay. Chẳng có cái lý nào ngoài cái lý tiền. Các vị sợ đánh nhau với trung quốc thì con cái các vị phải ra trận, hoặc ít ra thì khi có chiến tranh, việc làm ăn kiếm tiền của các vị sẽ khó khăn hơn. Tóm lại các vị chỉ biết có bản thân mình, các vị cá nhân chủ nghĩa ở trình độ cao cấp.
    Đó là cái thứ hai tôi muốn nói với các vị.
    Các vị khi thì hô hào “Việt Nam là bạn với thế giới” , khi thì hô hào “Việt Nam phải cảnh giác với Mỹ, Âu, Tàu, Nhật”. Như thế là cái lý gì?
    Vì cái tư tưởng lúc nào cũng thù với hận của các vị, nên các vị không bao giờ thật lòng giao hảo với bất cứ ai. Các vị bắt tay người nước ngoài khi họ đến mang theo đô la và các vật dụng đắt tiền cho các vị hưởng, nhưng các vị lại vênh mồm lên chửi khi họ chỉ ra những cái sai lầm của quý vị. Quý vị biện luận rằng trong quan hệ quốc tế thằng nào cũng chỉ lợi dụng lẫn nhau thôi. Vậy thì người ta sẽ nghĩ về quý vị đúng như thế. Thuỵ Điển, na uy hàng năm cho không Việt Nam hàng triệu đô la và nhiều chương trình đào tạo phát triển, họ lợi dụng gì quý vị? Hay là quý vị nghĩ rằng họ chẳng qua muốn lấy lòng quý vị nên mới thế? Vậy nghĩ xem quý vị đã là cái thá gì mà người ta phải lấy lòng?
    Quý vị thử chìa tay ra cho một người, rồi biết được người ấy lúc nào cũng nhăm nhăm “cảnh giác cao độ” với cái chìa tay của quý vị, thì quý vị sẽ nghĩ gì về người đó?
    Đầu óc quý vị quá đen tối và nói thẳng ra quý vị cũng suốt ngày tìm cách lợi dụng người khác nên mới nghĩ cho người khác đen tối như thế.
    Vì thế nên Việt Nam ta mới tụt hậu so với nước ngoài như hôm nay. Những quốc gia như Nhật, Hàn, Thái Lan vốn có điểm xuất phát không hơn ta là mấy nhưng nay họ đã vượt ta nhiều, đó là vì sao? Vì họ có tầm nhìn hơn chúng ta. Vì họ hiểu được một lý thuyết cơ bản nhất của thương mại đó là cả hai bên cùng có lợi, họ không bao giờ bắt tay với người khác mà trong bụng thì cứ nơm nớp lo người ta “lợi dụng” mình. Suy nghĩ kiểu như thế chỉ tồn tại trong những bộ óc chưa tiến hoá hết từ vượn sang người.
    Nói thẳng ra, các vị là những kẻ hám tiền, lo cho lợi ích của cá nhân và cùng lắm là gia đình mình, là hết. Các vị ưa xiểm nịnh, khi báo Washington Post đưa tin rằng nền KT việt nam đang cất cánh thì quý vị tung hô tờ báo ấy như là chuẩn mực của sự trung thực, còn khi cũng báo Washington Post đưa tin về tham nhũng của Việt Nam thì các vị nói họ đưa tin không chính xác. Cái thái độ lá mặt lá trái ấy cũng đúng trong trường hợp người ta nói về “kẻ thù” của quý vị, ví như việc Ân Xá Quốc Tế lên án Mỹ vi phạm nhân quyền và cũng lên án Việt Nam với tội danh tương tự.
    Đây là điều thứ ba tôi muốn nói với quý vị.
    Điều thứ tư nghe sẽ hơi sốc: nói thẳng ra là quý vị cực ngu.
    Quý vị không tin vào các thông tin “lề trái”, tức là những thông tin trái ngược với báo chí chính thống và những tuyên bố chính thức của Việt Nam. Nhưng bản thân quý vị đang sinh hoạt ở một diễn đàn có tên miền quốc tế, đã hoạt động được hơn 2 năm nhưng ngân khoản duy trì sự tồn tại của nó vẫn là từ tiền của cá nhân những con người đáng trân trọng đã lập ra website này. Tại sao website này không thể có đuôi .vn và cũng không thể đăng quảng cáo được, quý vị nếu đủ thông minh thì đã nghĩ ra từ lâu rồi.
    Quý vị quy kết tất cả những lời nói, bài viết của người khác là “phản động” “chống lại Việt Nam”, “bán rẻ tổ quốc” chỉ vì những người ấy không có tư tưởng giống như quý vị. Quý vị bỏ ngoài tai mọi lời phân tích không theo ý kiến của quý vị, quý vị biến một diễn đàn trao đổi tri thức thành một cái chợ để cãi nhau và sỉ vả nhau bằng những từ như “thằng chó”, “con lợn”, một cách tự nhiên không biết ngượng mồm. Nếu vậy quý vị mất thời gian lên diễn đàn làm gì? Sao không trùm chăn lại tự nói cho xong?
    Quý vị gọi người khác là “chống lại đất nước” bởi vì họ chống lại suy nghĩ của quý vị, như thế khác gì quý vị tự coi mình là đại diện của nước Việt Nam? Quý vị tự cho mình là người phát ngôn của chính phủ Việt Nam, hay ngắn gọn, quý vị chính là Việt Nam?
    Quý vị kêu gọi người ta “cảnh giác với những âm mưu gây chia rẽ”, nhưng lại không nhận ra rằng chính cái lời kêu gọi ấy của quý vị là một âm mưu gây chia rẽ. Nếu quý vị muốn sống tốt với hàng xóm của mình, ắt quý vị không bao giờ bắc loa giữa phố mà rằng “hãy cảnh giác với thằng A, con B, hàng xóm của tôi, chúng nó đang âm mưu chia rẽ”.

    Quý vị ngu lắm.
    Muốn đất nước phát triển được, hãy thôi mò mẫm và ảo tưởng trong cái thế giới độc tôn của quý vị, hãy tỉnh táo trước những khẩu hiệu, hãy đi vào bản chất thay vì hô hào bên ngoài, hãy lắng nghe xem người khác nói thế nào, và hãy chân thật trong mọi mối quan hệ.
    Nhưng tôi không vọng tưởng rằng một ngày nào đó quý vị sẽ thay đổi. Quý vị sẽ mãi mãi là người dân của một đất nước tụt hậu, tham nhũng, ô nhiễm và không được bạn bè quốc tế coi trọng.
    Đên đây chợt nhớ câu nói của cụ Tản Đà:
    “Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn…”
    Nguồn:Chiến Sĩ Tự Do News

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s