Khóc trong mê muội và sợ hãi

Khuất Đẩu “…Đằng sau tiếng khóc ầm ĩ làm chói tai cả thế giới là tiếng khóc thầm của nhân dân Triều Tiên, khóc trong đói rét, khóc trong ngu dốt, khóc trong ô nhục….”

Thông tấn xã Triều Tiên đưa tin 5 triệu người đến khóc Kim Chung Il. Thông tin thế giới cũng ngập tràn hình ảnh già trẻ gái trai bắc Hàn vật vã khóc Kim!

Hơn 50 năm trước, Liên xô và các nước XHCN trong đó có những miền gọi là “tự do” tại Việt Nam cũng khóc than như thế khi Stalin chết.

Tố Hữu đã trở thành nhà thơ lố bịch và mê muội nhất khi khóc một người mà sau đó chính dân Liên xô nguyền rủa là tên đồ tể.

“Stalin ơi! Stalin ơi!
Hỡi ơi ông mất đất trời biết không?
Thương cha, thương mẹ, thương chồng
Thương mình thương một, thương ông thương mười!”

 Cái sự khóc của những người dưới chế độ XHCN, khóc theo bầy đàn, khóc tràn lan, khóc để cho công an chìm trông thấy, khóc để truyền hình quay phim, khóc để chứng tỏ chế độ cọng sản ưu việt hơn tư bản… cái sự khóc ấy thực ra chỉ hơn nước mắt cá sấu.

Đâu có phải khóc vì tiếc thương, mà khóc vì mê muội và sợ hãi.

Giá như Gadaphi không chết dưới ống cống mà chết khi hãy còn trên đỉnh cao quyền lực thì 8 triệu dân Lybia nhất định cũng đã phải khóc như thế.

Và giả dụ Kim Chung Il không chết trên tàu lửa bọc thép mà chết đâu đó trong cuộc chạy trốn trước cuộc nổi dậy kinh hoàng của nhân dân thì liệu xác có còn được nằm ngay ngắn trong lồng kính hay bị kéo vùi như xác Gadaphi?

Vậy nên, cái sự khóc của bắc Triều Tiên chỉ là một cảnh bi hài lừa mị của một chế độ mà nó biết rõ hơn ai hết, chính nó đang bị nguyền rủa. Lúc sống, cần những tiếng hô rổng tuếch muôn năm! muôn năm! và lúc chết cần những tiếng lê thê ướt nhẹp khóc dối.

Trong thế giới hai cực trái ngược nhau, một cực đưa nhân loại đến vùng rực sáng của tương lai, một đưa trở lại tối tăm của quá khứ, ta không lạ gì có những kẻ sẽ được khóc như thế một khi chết đi. Như Fidel Castro đang nằm chờ kia nếu Cuba không bị sụp đổ.

Đằng sau tiếng khóc ầm ĩ làm chói tai cả thế giới là tiếng khóc thầm của nhân dân Triều Tiên, khóc trong đói rét, khóc trong ngu dốt, khóc trong ô nhục.

Khóc lên đi hỡi quê hương yêu dấu! Đó mới chính là tiếng khóc thực.

Năm 2011 là năm mà những kẻ độc tài nếu không bị dân oan giết chết như giết một con chó thì cũng bị trời giết. Đó là năm bản lề báo hiệu những chế độ toàn trị sẽ lần lượt ngã nhào theo hiệu ứng Domino.

Mong sau tiếng khóc là tiếng cười.

Giáng Sinh 2011
Khuất Đẩu

http://ethongluan.org/component/content/article/1108-khoc-trong-me-muoi-va-so-hai.html

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Uncategorized. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s